Sống chung với mùi
Phải sống dài lâu gần những con kênh, rạch hoặc kế cận các bãi rác thải quanh năm bốc mùi hôi thối, nhiều người đã mắc tâm bệnh hơn thể bệnh.
Dẫu đã được “bắt mạch”, song tâm bệnh khó chữa trị hết khi ngày nào người ta cũng phải hít bao mùi hôi thối…
Uống thuốc quanh năm suốt tháng
Dạo quanh các con kênh tại TP.HCM như kênh Nước Đen (Bình Hưng Hòa A, Q.Bình Tân), kênh Tân Hóa – Lò Gốm (Q.Tân Bình, Q.11, Q.6), kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè (Q.Tân Bình, Phú Nhuận, Bình Thạnh, Q.3, Q.1)… dù giữa trưa nắng gắt hay trời lâm râm mưa đều khó tránh khỏi hít phải mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.
“Tôi mong con kênh Nước Đen sẽ được làm sạch đúng tiến độ. Nếu không chúng tôi chịu hết nổi” – cô H., chủ một quầy tạp hóa ở phường Bình Hưng Hòa A, trút nỗi bực dọc. Nói rồi cô mở hộc tủ nhỏ của quầy hàng ra và khoe: “Đấy. Tôi không nói ngoa. Đây là dầu cù là. Còn đây là nguyên nắm thuốc tây. Tôi với ông xã hầu như uống thuốc đều đặn mỗi ngày. Không uống nhức đầu sao chịu thấu. Còn những lúc trở trời mùi hôi càng kinh khủng hơn. Lúc đó chỉ có trét dầu vào mũi mới chịu thấu. Ở đây lâu rồi nhưng không thể quen được”.
Chị Anh Thi, thuê phòng trọ ở khu vực kênh Tân Hóa – Lò Gốm, (thuộc địa phận Q.Tân Bình), bày tỏ: “Từ lúc về đây tôi phát bệnh vì mùi hôi từ con kênh bốc lên hầu như quanh năm suốt tháng. Phòng có cửa sổ nhưng không dám mở. Rất ngột ngạt và mệt mỏi. Sống ở đây tôi mất tự tin, không dám đưa bạn bè hay đồng nghiệp đến nhà chơi bao giờ…”. Tương tự cô H., chị Anh Thi cũng chuẩn bị cho mình đủ loại dầu gió, thuốc nhức đầu đầy trong túi xách.
Một số người khác “sống chung với mùi” cho biết họ mắc bệnh viêm xoang mãn tính. Có người cho rằng mình mất khả năng ngửi mùi vì “ở lâu trong cái khổ đã quen khổ rồi”!
Tâm bệnh: càng lo càng bệnh
Theo bác sĩ Nguyễn Duy Phong (khoa nhiễm Bệnh viện ĐH Y dược TP.HCM) mùi là yếu tố vật lý, thuộc một trong ba yếu tố môi trường (hai yếu tố còn lại là hóa học và sinh học) tác động trực tiếp hoặc gián tiếp đến sức khỏe con người. Mùi có hai cơ chế tác hại đến cơ thể người là trực tiếp hoặc gián tiếp khi tiếp xúc những thứ mùi độc hại, cụ thể như sau:
Trực tiếp: mùi độc hại từ những vùng ô nhiễm sẽ gây nên những chứng bệnh cụ thể. Chẳng hạn viêm mũi, viêm xoang, đặc biệt nghiêm trọng là có thể gây nên bệnh viêm phổi. Bên cạnh là một số triệu chứng thường xuyên phải gánh chịu như nhức đầu, cảm giác khó chịu, không thể tập trung làm việc với người lao động trí óc, người lao động phổ thông thì mệt mỏi… Trường hợp tiếp xúc với mùi hôi thối nặng quá lâu sẽ dẫn đến mất khả năng phân biệt mùi, còn gọi là điếc mùi. Khi đó người bệnh không còn ngửi thấy những mùi nhẹ hơn.
Về lâu dài, với những người bị ảnh hưởng trực tiếp từ mùi hôi thối gây nên, cách tốt nhất là tạo khoảng cách an toàn với những nơi có mùi gây bệnh.
Gián tiếp: việc ngửi mùi hôi thối thường xuyên sẽ gây ra một trạng thái và từ trạng thái đó gây nên các triệu chứng bệnh. Trong thực tế khám chữa bệnh, theo bác sĩ Duy Phong, thường gặp nhất là các bệnh nhân bị tâm bệnh nhiều hơn thể bệnh. Tức là mọi khám xét đều không cho ra kết quả bệnh, nhưng người ta vẫn cảm thấy có bệnh, tinh thần bất an. Nỗi bất an tinh thần khiến họ càng nghĩ mình mắc bệnh nghiêm trọng. Trường hợp này bác sĩ cần chuyên tâm chăm sóc tinh thần, phải hiểu người bệnh như người thân trong gia đình. Uống thuốc không còn là giải pháp hóa học trị liệu mà trở thành liệu pháp tinh thần.
Tác động của mùi do sự thối rữa các thực thể sinh vật đối với cơ thể chỉ khiến cơ thể, đầu óc choáng váng. Trừ khi tiếp xúc quá lâu mới có thể dẫn đến điếc mùi. Trong khi nếu mùi đó xuất phát từ các yếu tố hóa học độc hại với cơ thể thì chính yếu tố hóa học tạo nên mùi đó gây hại, chứ không phải do tính chất thơm hay hôi thối của mùi đó gây nên.
(Theo TTO)


Phản hồi (0)
Trackbacks - Pingbacks (0)
Viết phản hồi